Lá rụng đầy ngoài phố không tên
Đường xưa níu bước chân quen
Để nghe thương nhớ đậm hoen mi sầu
Chiều im tiếng bóng câu qua cửa
Cõi lòng như tan giữa hư vô
Màn đêm rũ xuống bên hồ
Tương tư bóng nguyệt hững hờ trăm năm
Thềm gác vọng xa xăm nỗi nhớ
Tiếng yêu đầu dang dở về đâu
Vần thơ tình đẫm ngàn câu
Gởi theo lối mộng tìm nhau cuối trời
Ngày mai đó dòng đời xuôi mãi
Bước đi về còn lại mình thôi
Ngỡ ngàng tiềm thức xa xôi
Bỗng nghe có tiếng đơn côi chập chùng ....

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.