Tưởng mong manh, nhẹ nhàng như cỏ
Lại vụng về thành vết xước trong nhau
Trái tim em giờ lặng lẽ đớn đau
Trái tim anh giờ cảm thương mắc lỗi
Tình yêu ấy đã qua thời nông nổi
Hơn một lần mình đã nếm đắng cay.
Lời nói kia bỗng vuột khỏi tầm tay.
Vỡ òa trong em những yêu thương ngày cũ.
Nước mắt không rơi em ru lòng tự nhủ.
Phút đó không phải mình nào ai muốn thế đâu…
Nhưng hình như ta đã không còn thuộc về nhau
Ngay cả khi vô tình - anh cũng làm em đau như thế
Dù gắng gượng nhưng em vẫn không thể nào mạnh mẽ
Vết xước ở trong lòng - lại đau đáu nơi tim
Rồi có thể ngày mai, ngày kia anh sẽ lại đi tìm
Sự vẹn nguyên trong tình yêu ngày ấy
Nhưng xúc cảm không nồng nàn đến vậy
Tổn thương mất rồi - có tha thứ được không?
Nỗi nhớ cựa mình nhức nhối giữa đêm đông
Nước mắt trào dâng đến tận cùng hơi thở
Vòng tay buông lơi nỗi buồn chia nửa
Khóa chặt tim mình…Em ngờ vực…hoài nghi…!
Vết thương dù có lành ,nhưng chẳng bao giờ mất đi
Vết sẹo cứng trỗi dậy... mỗi khi...
Tâm dày vò nhức đau dai dẳng
Tha thứ rồi mà ..sao tim chẳng lắng
Chuyện ngày xưa chẳng tròn trặn..nữa rồi
Sau bão giông ,tưởng rằng nắng hửng lên thôi
Nhưng hạnh phúc ngậm buồn trên đôi môi chát đắng
Cuối hoàng hôn có thể nào phẳng lặng!?
Không xé cào rách nát những xót xa...
Ng-Th
Tình yêu ấy đã qua thời nông nổi
Hơn một lần mình đã nếm đắng cay.
Lời nói kia bỗng vuột khỏi tầm tay.
Vỡ òa trong em những yêu thương ngày cũ.
Nước mắt không rơi em ru lòng tự nhủ.
Phút đó không phải mình nào ai muốn thế đâu…
Nhưng hình như ta đã không còn thuộc về nhau
Ngay cả khi vô tình - anh cũng làm em đau như thế
Dù gắng gượng nhưng em vẫn không thể nào mạnh mẽ
Vết xước ở trong lòng - lại đau đáu nơi tim
Rồi có thể ngày mai, ngày kia anh sẽ lại đi tìm
Sự vẹn nguyên trong tình yêu ngày ấy
Nhưng xúc cảm không nồng nàn đến vậy
Tổn thương mất rồi - có tha thứ được không?
Nỗi nhớ cựa mình nhức nhối giữa đêm đông
Nước mắt trào dâng đến tận cùng hơi thở
Vòng tay buông lơi nỗi buồn chia nửa
Khóa chặt tim mình…Em ngờ vực…hoài nghi…!
Vết thương dù có lành ,nhưng chẳng bao giờ mất đi
Vết sẹo cứng trỗi dậy... mỗi khi...
Tâm dày vò nhức đau dai dẳng
Tha thứ rồi mà ..sao tim chẳng lắng
Chuyện ngày xưa chẳng tròn trặn..nữa rồi
Sau bão giông ,tưởng rằng nắng hửng lên thôi
Nhưng hạnh phúc ngậm buồn trên đôi môi chát đắng
Cuối hoàng hôn có thể nào phẳng lặng!?
Không xé cào rách nát những xót xa...
Ng-Th

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.