Ta lặng lẽ nhìn đời rơi lệ
Giọt lệ nào khóe mắt đắng cay
Những vuông tròn cho đến tận hôm nay
Sao cứ trách cứ hờn vô cớ
Sao không hiểu chính mình vào vị trí đó
Sẽ ra sao chắc gì được hơn người
Giọng thơ đùa hờn trách thói đời
Cũng đắng cay không kém phần oán hận
Nếu lặng lẽ để lòng thanh thản
Sao không gieo một nụ cuời xoà
Đã là thơ cho độc giả hài hòa
Đừng hắc búa nặng nề ngôn ngữ
Đã lặng lẽ để lòng cần suy nghĩ
Ta hãy nhìn chính diện là ta
Đừng dùng từ gay gắt xót xa
Tâm trạng lòng gieo vào đời oán trách
Ng - Th

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.